"Dứt câu, Hồng Y Nữ Xảo Nhi giơ chiếc roi ngựa lên cao nhắm ngay mặt Chí Tôn quật một ngọn.
Trót!
Chí Tôn không thèm né tránh đâu cả, thực ra, giá chàng có tránh cũng không thể nào kịp, vì hiện này công lực của chàng không còn, mà ngọn roi của Hồng Y Nữ Xảo Nhi thì nhanh lẹ như luồng chớp bay thẳng tới mặt chàng vang lên một tiếng “đét”. Tức thì một lằn đỏ chót như son hiện ra nằm vắt ngang vầng trán rộng của chàng.
Chỉ có ngần ấy, mà Chí Tôn cảm thấy đau buốt tận trái tim, nhưng chàng vẫn cắn chặt hai hàm răng chịu đựng, không hề để rỉ ra ngoài cửa miệng một tiếng rên nào.
Thực ra, cũng vì quá yêu thương Chí Tôn...
"Vừa lúc đó, năm bóng người vút qua vọng cửa vòng nguyệt bắn thẳng vào hậu viện.
Cả năm người vận y phục bằng gấm, mặt bừng sát khí, tên nào cũng có vẻ cực kỳ hung ác.
Nhưng khi nhìn thấy cha con họ Du vẫn an nhiên trầm tĩnh như không có việc gì xảy ra, cả bọn không dằn được niềm ngạc nhiên ánh lên khóe mắt.
Người đi đầu là một đại hán có bộ râu rồng, tay cầm một thanh Kim bối cửu hoàn đao, sau khi trấn định thần, gã buông tiếng cười điên dại:
- Du Phóng Hạc, cuối cùng chúng ta cũng tìm được ngươi!
Lồng trong chuỗi cười đượm mùi tử khí...
"Cô ta vừa nói dứt lời là bốn thanh trường kiếm đã nhoáng lên cùng một lúc.
Bất cứ một vị chủ nhân nào một khi đã cho thuộc hạ hành động thì ít nhiều cũng đã ước lượng được tài nghệ và tự nhiên là không khi nào liều lĩnh, vì bản thân của mình có thể bại, chứ không thể để cho thuộc hạ làm nhục uy danh.
Âm Bà Bà cũng thế.
Sự việc đó được thể hiện qua bốn thanh kiếm của bốn cô tỳ nữ.
Và cũng đúng như cô cầm đầu đã nói, vừa phóng chiêu đầu là họ đã tận dụng sở trường.
Bốn thanh trường kiếm nhoáng lên theo thế đứng của họ nghĩa là cũng tấn công theo thế giăng ngang...
"Ngọn núi Thiếu Thất tỉnh Hà Nam, xa xưa có thể trông thấy kiến trúc hoành tráng, tường vàng ngói xanh, một ngôi tự viện thật lớn. Đó là Thiếu Lâm Tự, Thái Sơn Bắc Đẩu của võ lâm.
Lúc chiều tà, Thiếu Lâm Tự như lệ thường đổ một hồi chuông truyền vang tám hướng, dư âm vấn vít theo gió chiều truyền ra xa mấy dặm, tiêu trừ hết những ưu lo buồn khổ của mọi người.
Ai ngờ sau hồi chuông đó, lại vẳng ra ba tiếng “Keng! Keng! Keng!”, âm thanh này so với tiếng chuông tám hướng kia còn ngân vang hơn, chói tai hơn, rung chuyển núi non, chấn động lòng người, hiển nhiên Thiếu Lâm Tự đã phát sinh sự cố rất khác thường.
Trên quảng trường Tàng Kinh Các, bóng...
"Lời nói của chàng tỏ vẻ khinh thị vô cùng. Dương Bật thấy có nhiều người ở đó mà chàng tỏ thái độ như thế thì chịu sao nổi, tức giận vô cùng, la thét như sấm sét vang động mà chửi lại:
- Thằng nhải kia giỏi thật!
Y vừa nói vừa ra tay nhắm ngực Vân Nhạc đánh tới.
Ngờ đâu song chưởng của y đã gần tới trước ngực của đối phương mà không thấy đối phương tránh né gì cả, y vừa giận vừa tức:
- Ngươi quá ngông cuồng, nếu Tích lích chưởng của ta dùng tới mười thành công lực thì dù ngực ngươi có là sắt đá, cũng chịu không nổi.
Nghĩ đoạn, y liền quát lớn một tiếng "đánh", y liền giở mười thành chân lực ra, song...
"Nói xong y phi thân tới, chìa năm ngón tay ra, nhằm vai Độc Cô Ngọc chộp luôn.
Thân pháp và thế thức của y đã thuộc loại cao thủ hạng nhất nên y vừa ra tay một cái, Độc Cô Ngọc đã kinh hoàng thầm. Nhưng chàng vẫn đánh liều giở thế Quế tử phiêu hương (trái quế tỏa mùi thơm) ra chống đỡ và chộp tay của đối phương.
Công lực của chàng đã non kém nên dù chàng đã học hỏi được bốn thế võ tuyệt diệu nhưng tới khi sử dụng không thể nào đạt tới được thành quả như ý muốn. Nên tài ba của chàng lúc này, nếu đối phó với những địch thủ thuộc hạng nhì, hạng ba thì chàng dư sức thắng được đối phương, chứ gặp phải Vũ Văn Đào, cao thủ hạng nhất này thì cũng như khi chàng gặp Long Phan Lệnh Chủ. Tài ba của chàng liền thấy thấp kém ngay...
"Bạch y thiếu nữ vẫn không buồn trả lời cứ tiếp tục vung kiếm chém tới tấp vào người chàng.
Trước thái độ hung hăng của nàng, chàng càng thêm phẫn nộ căm gan, bản tính hung hăng cố hữu của chàng như được dịp bùng dậy, chàng hét lên một tiếng to lao mình tới trước, hữu thủ quét ra một ngọn chưởng phong nhằm thẳng vào ngực nàng mà lướt tới, cùng trong lúc đó, tả thủ của chàng cũng phóng ra một chiêu Hồn đoạt vu sơn công thẳng vào người nàng.
Bạch y thiếu nữ thoáng trông thấy chàng xuất thủ một cách thần tốc vô song như thế thì không khỏi kinh hoàng, rung động tận đáy lòng.
Nàng chỉ kịp lách mình tránh khỏi luồng hữu chưởng của chàng thì đã bị luồng tả chưởng Hồn đoạt vu sơn lướt tới, quật trúng vào mình. "Bình!" - Một tiếng kêu khan nổi lên...
Kính gửi bạn đọc yêu sách,
Với mong muốn tạo ra một sân chơi bổ ích và lành mạnh cho những người yêu sách, Nhà sách Sông Hương đã thành lập diễn đàn về sách. Đây là nơi hội tụ, gặp gỡ giao lưu, trao đổi và bàn luận những quyển sách hay và nổi tiếng; là nơi chia sẻ những cảm xúc trong trẻo, tươi nguyên khi bạn tâm đắc một quyển sách…. Đồng thời, diễn đàn còn là cơ hội để bạn giới thiệu những ấn phẩm sách xưa, quý hiếm để mọi người cùng chiêm ngưỡng và tìm hiểu.
Ngoài ra, rất mong nhận được sự ủng hộ và những ý kiến đóng góp quý báu của các bạn để thư viện Nhà sách ngày một hoàn thiện hơn.