Nhà Sách Sông Hương

Trang chủ
Sách
Sách xưa
Lịch
Băng đĩa
Tác giả
Sách mới
Sách bán chạy
Sách độc quyền
Tin tức
Văn phòng phẩm
Sách chắp cánh cho con người. ( F. Golacop )
 Giỏ hàng
Chủ đề sách
 Diễn đàn
 Mua bán sách cũ
 Rao vặt
TRAO ĐỔI TRỰC TUYẾN
Tìm kiếm
Tìm kiếm chi tiết
Nhận tin qua email
Giới thiệu người thân
Thành viên
Email:
Mật khẩu:
Quên mật khẩu
Đăng ký thành viên
 Xem truyền hình trực tuyến
 Từ điển trực tuyến
 Logo trao đổi
 Trực tuyến: 164
 Thành viên: 11825
 Lượt truy cập: 10431848

Tổng số sách: 67
Danh mục sách
BÁNH MÌ THƠM, CÀ PHÊ ĐẮNG 
“Rất hồn nhiên và phóng khoáng theo đúng phong cách của Ngô Thị Giáng Uyên từ trước đến nay, cô gái đam mê du lịch tự nhận mình là "tín đồ" sùng bái chuyện ăn uống. Trên bước đường rong ruổi đó đây, cùng với việc khám phá vẻ đẹp nguyên sơ, tiềm ẩn của cảnh vật quanh mình, Uyên cũng kịp thưởng thức không ít món ngon vật lạ ở nơi chốn từng đặt chân qua, thậm chí có những chuyến đi mà ngay từ đầu cô đã xác dịnh là để... ăn, sau một thời gian dài bị nhịn. Khó ai ngờ tác giả của những cuốn Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, Sống xanh lại có "tâm hồn ăn uống" đến như vậy...
Giảm
10%
Xem chi tiết
TÀO LAO XỊT BỘP! 
“… Không chỉ là một nhà báo, anh Lê Văn Nghĩa còn yêu thích việc viết văn (hội viên Hội Nhà văn và Hội Sân khấu TP.HCM từ năm 1981, Hội Nhà văn VN năm 2006), và ngay từ đầu đã chọn cho mình một lối đi riêng: chuyên viết truyện trào phúng, châm biếm - con đường không dễ dàng và cũng không mấy người đi. Tính đến nay, anh đã có 12 cuốn sách trào phúng, 1 tập truyện ngắn, 1 kịch bản sân khấu (Những đồng đội vui tính), 1 kịch bản điện ảnh (Vượt sóng) cùng nhiều kịch bản sân khấu truyền hình. Những mẩu chuyện vui, châm biếm của anh luôn có tính thời sự, từ những câu chuyện thường ngày ghi nhận được qua nghề báo...
Giảm
10%
Xem chi tiết

KHI NÀO ANH THUỘC VỀ EM?
"Nhẹ nhàng và mong manh, dịu dàng và day dứt, những trang viết của Cấn Vân Khánh, là truyện, là tản văn, ấp ủ một nỗi buồn trong trẻo, hoang sơ của một tâm hồn nữ, của một tâm hồn trẻ, nơi những con người thuộc một thế hệ hiện giờ đang được khoác lên mình cái áo hiện đại. Nhưng đọc một truyện như Phía sau khe cửa đã lại thấy nỗi lòng thăm thẳm muôn thuở của người đàn bà ở cây bút trẻ này. Trong khuôn khổ của một truyện ngắn, để nói được tối đa điều muốn nói bằng một số chữ tối thiểu có thể, tác giả đã dùng ba giọng kể, ba điểm nhìn, soi chiếu vào một sự việc, trong ba tâm trạng khác nhau của ba nhân vật. Đọc xong truyện ta thấy thương hơn những phận người, thương cho các nhân vật trong truyện, và thương chính ta hơn...
Giảm
10%
Xem chi tiết
THẤY PHẬT
"... Xin bạn đừng mắc sai lầm của tôi khi đến với Thấy Phật bằng tư thế chuẩn bị đương đầu với một cái gì hóc búa... Tôi đọc được đâu đó rằng nếu ta nhìn con đường suy tưởng (hay con đường tu hành) như một bãi chiến trường thì chúng ta quả thực quá yếu đuối, bạc nhược thấp hèn, bởi sự tiến bộ (hay tinh tấn) phải lệ thuộc vào mức độ đất đai chinh phục của mình và của người khác, đâu còn gì là sự giải phóng, sự tự do (hay sự giải thoát, Niết bàn).
Cũng xin đề nghị bạn đừng "dại" như tôi khi đọc quyển sách một cách vội vàng, ham hố như nuốt trọng một ngón ăn ngon, "ngưu ẩm" một cốc cam lồ. Uổng lắm! Hãy xem nó như một chuỗi hạt, bắt đầu từ đâu cũng được, với tất cả sự an tĩnh và ung dung. Thêm cả sự vui vẻ nữa, vì tác giả cũng là một bậc thầy của sự hài hước, một U mặc đại nhân theo nghĩa thâm thúy của Ngài Chogyam Trunpa: "Cảm thức về hài hước là sự nhìn thấy hai đối cực của một hoàn cảnh đúng y như thế, từ một...
Giảm
10%
Xem chi tiết

NGÔI NHÀ MA 
Ngôi nhà ma là tập truyện ngắn trào phúng của nhà văn - nhà báo Lê Văn Nghĩa (báo Tuổi Trẻ Cười). Những tuyển tập của anh đã xuất bản như: Thằng láu cá; Hoa hậu phường cây mít; Vua lừa; Phá án sex tour; Nô tế bồ; Ôi, bóng đá; Nhà Mùi học; Đám cưới Nàng Thanh Mã; Điệp viên không không thấy; Người bán nụ cười; Trùm cá độ...
"Vào một đêm trăng sáng, trời đầy sao và thành phố không bị cúp điện, Không Không Thấy liền lần mò đi khám phá ngôi nhà ma.
Mặc dù ông điện lực khu vực đã ưu ái để đèn sáng choang, nhưng khu vực chung quanh ngôi nhà ma vẫn toát lên một không khí ảm đạm, lặng lẽ làm cho lòng Không Không Thấy thêm thầm trách mình sao ngu dại đi nghe lời sếp. Giỡn với ai thì được, nhưng chơi với ma thì biết đâu sẽ... có ngày thành quỷ.
Chuẩn bị phá án, Không Không Thấy mang theo mình một bình cà phê nóng, một khúc bánh mì để thức suốt đêm mà rình... ma. Không Không Thấy sợ mình ngủ sẽ bị ma nhát nên cố banh mắt mà thức để ma không dám hù...
Giảm
10%
Xem chi tiết
BÀY TỎ TÌNH YÊU 
"Ngày lễ Thánh Valentine, tôi mượn cớ giải thích, là dịp người ta bày tỏ tình yêu đối với người khác, không chỉ với tình nhân hay vợ chồng, mà với người mình yêu thương: cha mẹ, anh chị em... Tôi đã sẵn sàng để nói với em tôi "Chị yêu em" khi đưa lẵng hoa. Nhưng không sao nói được. Bỗng nhiên cảm xúc trào dâng...
Tình yêu tràn đầy lồng ngực tôi. Nhiều khi tôi muốn gào qua đại dương "Em yêu anh", nhiều khi tôi muốn nắm tay kẻ điên gặp trên đường mà nói "Tôi yêu người". Để nhận ra nhiều khi nói ra một điều giản dị không dễ dàng chút nào, và một tình cảm chân thật khi nói ra thì gượng gạo giả tạo gì đâu. Trong khi những lời tức giận, cay đắng, đay nghiến... nhiều khi thốt ra không kềm được, đau thấu tim người, để rồi hối hận, tổn thương lâu dài, mà thực lòng mình không muốn vậy, không chủ ý nói vậy.
Ngày lễ Tình Yêu qua đi, không có nghi lễ nào diễn ra trong nhà tôi, cuộc sống vẫn theo nhịp bình thường mỗi ngày. Lẵng hoa lặng lẽ tỏa hương ở một góc nhà...
Giảm
10%
Xem chi tiết

NGƯỜI ĂN RONG
Những bài trong Người ăn rong gom góp từ những bài báo đăng phần lớn trên báo Sài Gòn Tiếp Thị và một số ít trên tạp chí Tia Sáng, Tia Sáng Khỏe. Ngoài tên thật Công Khanh, Ngữ Yên còn được biết đến với những bút danh Hư Trúc, Trần Bích, Đặng Kính.
“Một hôm nào đó, bạn vào siêu thị, tìm mua loại cá cơm than sấy về kho rim để buổi sáng ăn với chén cơm nguội, thì sẽ  tìm lại được thời gian đã mất, như Marcel Proust tiên sinh tìm thấy qua cái bánh Madeleine. Tôi cũng vậy, mỗi lần ăn cơm nguội cá kho buổi sáng lại nhớ đến bữa cơm mẹ giở lên đồng lúc mặt trởi đã chiếu ngang mang tai, ăn trên bờ ruộng, sau khi đã cày được bộn đất...
Giảm
10%
Xem chi tiết
PHONG ĐỘ ĐÀN ÔNG
Với các chủ đề xung quanh phái mạnh như: Khi đàn ông khóc, khi đàn ông yêu, khi đàn ông đi mua sắm… tác giả cho thấy một cái nhìn phóng khoáng, lối viết dí dỏm và không kém phần sâu sắc.
Một tản văn dành cho phái mạnh đọc để phát hiện hình ảnh mình trong đó và dành cho phái nữ đọc để có thể mỉm cười thú vị với những điều - mà mình có thể chưa phát hiện ra…
"Khi gặp đàn bà, có rất nhiều thứ để khen: khen đẹp, khen xinh, khen trẻ, khen gầy đi, khen béo ra… Không thấy có gì khen được trong những thứ để khen kể trên thì có thể chuyển sang khen áo, khen túi… Khi gặp đàn ông, thường chỉ có một câu khen...
Giảm
10%
Xem chi tiết

KÝ ỨC VỤN
"Đấy là biệt danh của chị Thuận, người cùng thị trấn Ba Đồn, học cùng lớp một với mình.
Chuyện Con ăn ruồi thì dân thị trấn những ai sống những năm 1960 - 1966 đều biết cả. Mình gọi bằng chị vì khi đi học lớp một chị đã 13 tuổi. Chị nổi tiếng ăn ruồi từ khi chị ba tuổi. Chừng đó tuổi chị đã biết chụp ruồi để ăn, ăn mãi đâm nghiện.
Về sau ba mạ chị phát hiện ra, hết ngăn cấm đến dọa dẫm, đánh đập... chị vẫn không chừa. Hoạt động ăn ruồi của chị lúc đầu công khai, sau bị đánh nhiều quá thì bán công khai, sau vào lớp một có giáo dục, có văn hóa, đã biết Con ruồi là giống hiểm nguy/ Hai chân của nó rất vi trùng nhiều thì chị hoàn toàn đi vào bí mật...
Giảm
10%
Xem chi tiết
ĂN PHỞ RÂT KHÓ THÂY NGON
Ăn phở rất khó thấy ngon hay là Quy luật chậm dần đều. Những vặn vẹo tâm lý hay là những vấn đề của một lớp người không nhỏ trong xã hội hiện đại.
Mọi người vẫn nghĩ những người đi làm công sở là một khối người không có nhiều biến động, chừng ấy mong muốn, chừng ấy nhu cầu và chừng ấy hành động. Bề ngoài là như vậy, song với bản tính đa sự của mình, những dân-văn-phòng này lại phức tạp về chuyện nghĩ ngợi nhất trong xã hội.
Nói đến đời sống văn phòng là người ta hay nghĩ đến từ “chán”. Và mỗi người làm công sở mở miệng ra là có một từ “chán”...
Giảm
10%
Xem chi tiết

Trang:[1] [2] [3] [4] [5] [6] [7]